Cuộc sống, nói một cách văn vẻ thì giống như một bức tranh với nhiều những mảnh màu sáng tối được sắp đặt hay ngẫu nhiên như thế. Lại nói một cách văn vẻ khác nhưng không đẹp như thế, thì cuộc sống hóa ra lại là một mớ hỗn độn mà người ta có cố gắng sắp xếp thế nào thì quay đi quay lại - nó vẫn chỉ là một mớ hỗn độn như thế, hoặc hơn thế.
Lâu rồi không viết gì dài vì nhiều lý do. Nói cho hay thì là vì công việc, nhưng thực ra lại là vì lười biếng. Lười biếng suy nghĩ, lười biếng cảm nhận và lười biếng viết những suy nghĩ bất chợt đến thành lời. Dự định viết lại và chỉ viết những điều vui vẻ, nhưng như đã nói - cuộc sống là một bức tranh hay một mớ hỗn độn thì vẫn là cuộc sống, mình chẳng thể bỏ qua điều gì. Như vậy chẳng khác nào một kẻ sợ đau trốn không tiêm phòng và đến khi mắc bệnh, không có sức đề kháng lại đổ tại cái SỐ.