Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2015

Đêm đông

Đây mới gọi là mùa đông chứ nhỉ?! Mưa phùn, gió bấc.
Lâu rồi mới thức làm đêm, cũng lâng lâng rồi đấy.


Chào Gió nhé! Bọn mình sẽ sớm gặp lại thôi!

4.12.2015

Thứ Năm, 19 tháng 11, 2015

Chào bận rộn!

Làm muộn. Vì thêm việc mà mất điện. Từ ngày mai sẽ không có thời gian cho bất cứ việc gì ngoài lề nữa. Cố lên! Bận rộn luôn rất tốt!


19.11.2015

Thứ Ba, 17 tháng 11, 2015

Những ngày cuối năm bận rộn

Liên tục là những ngày bận rộn với đủ thứ việc khiến mình không có đến vài phút ghi lại những dòng linh tinh không đầu không cuối mỗi ngày. Ngày nay cũng vậy.

Chủ Nhật, 15 tháng 11, 2015

Cuối tuần bận

Thời gian này, mỗi lần đi trên đường thường hay có nhiều suy nghĩ. Về thật nhiều điều.
Ngày nay thật bận. Hết veo cuối tuần.
 15.11.2015

Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2015

Ngủ thôi, ngày giáp cuối tuần!

Cuối tuần. Vui có, phiền muộn có. Nói chung là bận rộn với đủ thứ và đến giờ vẫn chưa thể sắp xếp xong chuyện ngày mai để ngủ ngon. Mai sẽ là ngày thật bận rộn.

Tối đến giờ đau đầu quá.

14.11.2015

Thứ Sáu, 13 tháng 11, 2015

Ngày của Gió - ba

Nay bận lắm, thời gian ít hơn mọi ngày nên sẽ chẳng có gì đâu. Cơ bản là xong xuôi.

13.11.2015

Thứ Năm, 12 tháng 11, 2015

Mùng 1 sớm mai!

Người Việt Nam mà, không sao bỏ qua được lịch âm - và cứ đến ngày ăn chay là giật mình mới nhớ. Có vẻ như ngày nay trôi qua khá đẹp. Chưa biết đến 12 giờ đêm thì thế nào nhưng cứ biết có đến 2/3 ngày mọi việc diễn ra đúng những gì mình mong muốn là được rồi nhỉ?!

Thứ Tư, 11 tháng 11, 2015

Có những ngày muốn chìm trong xao xuyến

Cứ nghe, nghe mãi! Sao mà xao xuyến thế?! Sao mà da diết thế?! Và trìu mến đến thế?! "Khách đi xa, giữ chẳng cho về/ Rằng người ơi sao nỡ chia lìa/ Rằng người ơi hãy ở bên tôi".

Thứ Ba, 10 tháng 11, 2015

Tình yêu của Gió

Nàng rảnh rỗi, xuống cho không khí có tý mới mẻ.
Nàng lấy bút, sách, vở. Rồi đọc, viết, vẽ
Xong rồi viết linh tinh, dì tịch thu bút thì lấy rạ trói dì.
Xong rồi làm rơi sách xuống đất, dì bảo nhặt lên thì cúi xuống nhặt lên cả đống những cuốn rơi trước đó. 
Rồi dây tuột, vừa trói lại vừa bị dì bắt thơm.
Xong rồi lấy giấy chà mặt dì, kêu dừng thì nói "Con lau cho sạch mụn" (khổ cái thân tôi vậy đấy).
Còn đầy cái nữa, không kể hết được. Chốt lại một câu là "Con trói dì bằng rạ cho dì ngứa suốt mấy đêm luôn" rồi lượn đi lên nhà Biểu tượng cảm xúc colonthree
Fristi là lúc sáng mang xuống cho dì uống đấy Biểu tượng cảm xúc smile


10.11.2015

Thứ Hai, 9 tháng 11, 2015

Đừng dừng việc tìm kiếm niềm vui

Có những ngày, nghĩ đến bất cứ điều gì cũng khiến bạn muốn bật khóc.
Nhưng dù có bất cứ điều gì xảy ra, đừng bỏ qua việc tìm cho mình những niềm vui. Đâu đó, chúng vẫn chờ mình.


9.11.2015

Chủ Nhật, 8 tháng 11, 2015

Ngày của Gió - hai

Bói lông mi
Niềm vui đi
Có khi nào nỗi buồn đến?
Tin hay không cũng vậy
Cuối tuần lặng lẽ qua

Hôm nay, đường ray trật.
Mọi việc hình như đang muốn đổi thay.

8.11.2015

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Ngày của Gió - một

Sáng một em khách.
Chiều một anh khách.
Tối lại mất điện.
Mới có thông báo mai mất điện cả ngày.

Thứ Năm, 5 tháng 11, 2015

Ai cũng miệt mài nhưng - không ai biết chắc được ngày mai

Mỗi khi có hẹn gì đó, người ta vui miệng nói "cứ biết sống được đến ngày mai cái đã". Câu nói vui miệng ấy đôi khi lại chính xác một cách vô cùng tàn khốc, bởi - chẳng ai biết được ngày mai của mình thực sự thế nào. Dù miệt mài hay lười biếng, thôi thì cứ sống trọn vẹn ngày hôm nay đi đã.

Thứ Tư, 4 tháng 11, 2015

Ai cũng có những nỗi buồn

Xung quanh mình, vui vẻ cũng có nhưng hình như sự buồn bã, lo lắng, bồn chồn, tức giận thường xuất hiện nhiều hơn. Nhiều khi có suy nghĩ con người ta dễ dãi quá, cứ vô tư mà trải lòng mình trước bàn dân thiên hạ.


Thứ Ba, 3 tháng 11, 2015

Ngày của Gió

Có nhiều ngày, vì nhiều lý do mà không viết được gì cả. Mình cứ nghĩ mãi không biết những ngày chỉ viết có 1, 2 câu như thế này thì sẽ đặt title là gì. Đặt ngày tháng thì trông sẽ không đẹp, viết cái tựa không liên quan thì thấy hơi vô duyên. Từ nay, sẽ đặt là "Ngày của Gió" và kèm theo thứ tự trước - sau.

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

Một ngày lại qua

Không có gì đâu các bạn ạ
Ngày nay của tớ cứ thế trôi qua
Có nhẹ nhàng, nhưng cũng đầy ồn ã
Ngày qua chầm chậm, nhạt nhoà
























Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2015

THUÊ TÔI ĐI!

"Cuộc đời có bao lâu mà hững hờ". Cả một bài hát Mưa hồng, người ta chỉ hay trích dẫn đúng một câu ấy. Bởi vì nó luôn phù hợp, mọi lúc - mọi nơi - mọi hoàn cảnh. Ngày nay trôi qua và mình thấy nhẹ nhóm, phần lớn lý do vì mình đã "có vẻ" hơi "dũng cảm" khi đưa ra một đề nghị có phần đáng-chú-ý.

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Giống bất kỳ ai

Điều thú vị nhất mình cảm nhận được từ cuộc sống chính là những ngày thật bận rộn. Bạn có thể ngập trong deadline, có thể liên tục muốn than vãn, loạn lên với những thông tin cần xử lý nhưng thật ra trong lòng thấy rất vui, rất rộn ràng.

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Để dành

Cái tựa nghe vậy và đúng là vậy. Máy hỏng nên không có nhiều thời gian cũng như điều kiện để miên man. Làm được hết việc trong ngày cũng đã là thoả mãn lắm rồi. Bạn Gió đợi mình nhé. Mình sẽ để dành những câu chuyện thật hay và tặng bạn. Sớm thôi!


28.10.2015

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2015

Sống để vui - không phải để tức giận

Thực ra, không phải cố tình nhưng nhiều người sau khi lớn lên và trưởng thành thường quên mất mục đích cuộc sống của mình là gì. Dù có thành công hay không, họ quên mất điều cơ bản nhất - sống là để vui vẻ chứ không hề vì một điều gì khác.

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2015

Quà tặng từ cuộc sống không bao giờ thiếu

Chủ nhật dịu dàng! Lười biếng và nhưng cũng không thiếu những điều thú vị. Nay không dùng máy tính nên không thể viết nhiều, chỉ là những dòng từ facebook gom lại vào đây thôi. Đừng tưởng không có gì thú vị nhé.

Thứ Bảy, 24 tháng 10, 2015

Thứ 7 bình thường

Mỗi ngày trôi qua, những câu chuyện được tạo nên từ những nguyên liệu đầy ắp của cuộc sống xung quanh. Chỉ cần ngày trôi qua bình yên, không có gì đi lệch vị trí là đã thấy cảm ơn lắm rồi. Cuộc sống, vốn nhiều điều rối rắm hơn thế.

Cuối tuần nhưng không phải ngày nghỉ. Hôm nay, nguyên ngày dành trọn cho "Cô gái của những buổi chiều tung tóe" hay còn gọi là "tình yêu hàng xóm". Đang không biết viết gì, tự dưng nàng mang cái thân bước vào cửa (sau cả 1 ngày tám chuyện, ảnh ọt rồi nhạc nhẽo), thế là nàng bị tóm lên đây.


Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

Chúc mừng - ngày của em!

Trí nhớ của con người quả là kì lạ. Thường, người ta có thể nhớ được những câu chuyện đã qua cả nửa thế kỷ một cách chi tiết và sống động nhưng cũng có thể quên điều mình muốn nói, muốn làm chỉ sau một tích tắc. 

Mình định viết blog với mục tiêu ghi lại những niềm vui của ngày để sau này có thể được đọc lại và chắp nối chúng thành những bức tranh rực rỡ nhưng cuối cùng lại bắt đầu bằng những cảm xúc không có gì là vui vẻ. Đến lúc này, điều xảy ra còn tệ hơn nữa. Từ sáng đến giờ mình đã có kha khá niềm vui, nhưng đầu óc căng thẳng cuối ngày lại làm mình quên sạch. Duy có một điều từ sáng đến giờ định viết và không thể quên bởi nó quá lớn.



Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Miệt mài nhặt nhạnh

Nhiều người thấy mình cũng hơi kỳ cục; nói cụ thể hơn là yêu đời thái quá, lãng mạn thái quá khi mà cuộc sống thì đầy vấn đề mà lúc nào mình cũng "có vẻ" dấm dớ và hay vui vẻ. Thực ra không hẳn vậy. Mình, lúc nào cũng bắt đầu với việc TÌM KIẾM niềm vui chứ không lãng phí như một số người khác mải ôm và "tận hưởng" những rắc rối của họ.

Ngày nay là một ngày bình thường. Mình làm việc, xem phim và xử lý vài việc cần thiết. Nhưng trong lúc làm tất cả những việc ấy, mình vẫn không ngừng chờ đợi để "tóm" được niềm vui đang đâu đó quanh mình. Và cuối cùng mình đã thấy để rồi tóm lấy nó một cách nhanh chóng. Và niềm vui chính là bức hình phía dưới.

Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

Buồn không buông!

Cuộc sống, nói một cách văn vẻ thì giống như một bức tranh với nhiều những mảnh màu sáng tối được sắp đặt hay ngẫu nhiên như thế. Lại nói một cách văn vẻ khác nhưng không đẹp như thế, thì cuộc sống hóa ra lại là một mớ hỗn độn mà người ta có cố gắng sắp xếp thế nào thì quay đi quay lại - nó vẫn chỉ là một mớ hỗn độn như thế, hoặc hơn thế.

Lâu rồi không viết gì dài vì nhiều lý do. Nói cho hay thì là vì công việc, nhưng thực ra lại là vì lười biếng. Lười biếng suy nghĩ, lười biếng cảm nhận và lười biếng viết những suy nghĩ bất chợt đến thành lời. Dự định viết lại và chỉ viết những điều vui vẻ, nhưng như đã nói - cuộc sống là một bức tranh hay một mớ hỗn độn thì vẫn là cuộc sống, mình chẳng thể bỏ qua điều gì. Như vậy chẳng khác nào một kẻ sợ đau trốn không tiêm phòng và đến khi mắc bệnh, không có sức đề kháng lại đổ tại cái SỐ.


Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015

Mình vẫn chờ nhé - tình yêu

8 năm, một quãng đường nhìn lại thấy dài dằng dặc. Khi nói lời cảm ơn, mình đã có lúc nghẹn lời. 


Thứ Sáu, 10 tháng 7, 2015

Tản mạn về tuổi trẻ

Mình luôn trăn trở, thực sự trăn trở về tuổi trẻ - những trải nghiệm của tuổi trẻ. Nhiều lần nghĩ lắm rồi, nhưng cũng nhiều lần tặc lưỡi bỏ qua. Vừa đọc được chia sẻ của cô Hoàng Ánh (giảng viên ĐH Ngoại thương) về bài phỏng vấn bạn gái trẻ tên Phi Tuyết nào đó. Bạn ấy nói thế này và tự nhiên muốn chia sẻ vài dòng.